LỜI CHÚC TRONG NGÀY

MỜI CÁC BẠN DÙNG TRÀ

LỜI HAY Ý ĐẸP

TỪ ĐIỂN ONLINE


Tra theo từ điển:



TRUYỆN CƯỜI

NGHỀ GIÁO

TÀI NGUYÊN DẠY HỌC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    BÁO MỚI

    DANH LAM THẮNG CẢNH

    NHẢY DÂY THỜI HIỆN ĐẠI

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với Toán học và cuộc sống - Nguyễn Văn Ái.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Thế giới học đường > Thuở hoa là nụ >

    Cô gà trụi đuôi

    Viết bởi Kitty Từ khi ông Nội mất, bà Nội buồn, đau bịnh dây dưa. Người lớn bận rộn, tụi cháu nhỏ suốt ngày học trên trường. Bàn tính mọi nước, cuối cùng bác Hai dưới quê quyết định:"Để anh cho con Bé Ba lên thành phố phụ chăm sóc má, con cháu trong nhà cũng tốt hơn mướn người ngoài".

    Từ khi ông Nội mất, bà Nội buồn, đau bịnh dây dưa. Người lớn bận rộn, tụi cháu nhỏ suốt ngày học trên trường. Bàn tính mọi nước, cuối cùng bác Hai dưới quê quyết định:"Để anh cho con Bé Ba lên thành phố phụ chăm sóc má, con cháu trong nhà cũng tốt hơn mướn người ngoài".

    Một sáng tinh mơ, tiếng gọi cửa ồn ào. Bé Ba lên tới nơi. Bà chị họ cao nhỏng lên, tóc kẹp vểnh sau gáy để lộ cần cổ đen thui. Ngoài hành lý lễ mễ, chị Bé Ba mang theo một con gà mái trụi lông đuôi, cái mào mới nhú, kêu quéc quéc chạy tứ tung phòng khách, đáp trúng cái bình phalê làm nó bể tan. Cuối cùng, con gà bị Bé Ba chụp gọn. Chị cười:"Con mang gà lên nuôi cho đỡ nhớ dưới quê. Tháng sau chắc nó rớt hột, có trứng tươi Nội ăn!" Má tui lượm miểng bình, vẻ mặt không vui. Sực nhớ, má hỏi giật giọng:

    - Nè, dưới đó người ta có biết đang dịch cúm gia cầm không?

    - Gà vịt mà cũng bày đặt mắc cảm cúm sao, thím? - Chị Bé Ba mắt trợn tròn xoe.

    Má càng lo lắng, hỏi dồn:

    - Nói thiệt đi, ở dưới nhà con hay chung quanh, có thấy gà tự dưng chết không?

    - Lạ gì đâu, thím ơi. Hôm qua, bầy gà nhà con mới chết một con, tiếc ghê luôn.

    Má tui đánh rớt cây chổi.

    - Rồi xử lý làm sao? - Má thì thào.

    - Mần thịt ăn tuốt. Nó chết vì rớt xuống mương nước sau vườn thôi mà!- Chị Bé Ba đáp, lại cười khắc khắc. Bà Nội bật cười. Bé Ba chạy lại ôm lưng Nội, nhắc: "Nội đừng cười lớn. Ho mệt!"

    Có chị Bé Ba, bà Nội cũng khoẻ lên vì có nhỏ cháu sớm hôm chuyện trò hủ hỉ thì vui hẳn. Hơn tui hai tuổi, mà chuyện chợ búa cho tới nấu nướng, giặt giũ, chăm sóc cho Nội, Bé Ba làm vèo vèo. Duy có lối nói năng của Bé Ba là má tui không ưa, má bâng quơ:"Nhỏ Ti nhà mình học lối nói năng trớt quớt thì mệt!" Vài bữa, bác Hai gọi điện hỏi thăm Nội, tiện thể trò chuyện với con gái. Bé Ba nói rộn lên trong ống nghe, toàn kể chuyện vui, không hề nhắc mấy vụ rầy la của má.

    Cơm nguội, lá rau nhặt ra, Bé Ba đều gom thả con gà trụi. Nó lớn phổng, mào đỏ au. Hôm con gà đẻ trái trứng đầu tiên, Bé Ba khoe ầm. Má ngao ngán:"Hột gà đóng lố siêu thị bán thiếu gì, lại rẻ!" Mặt chị họ bỗng buồn hiu. Chiều tối, Bé Ba lấy cái trứng quý giá đập vô tô cháo nóng để Nội ăn cho bổ.

    Tối nào mở TV lên cũng nghe thông báo dịch cúm, má kêu Bé Ba cẩn thận cho sức khoẻ cả nhà. Chị họ kéo tui hỏi ý là sao. Tui đáp liền: "Là thịt con gà đi thôi!" Bé Ba giật nảy: "Nó đang đẻ trứng mà!" Tui trề môi: "Lỡ nó mang bịnh, lây cho Nội là chị lỗi lớn". Tối đó cả nhà được ăn thịt gà. Bé Ba cầm chén mà nước mắt chứa chan. Nội cũng rầu lây. Sáng hôm sau, ngủ dậy thì Bé Ba đã bỏ về quê.

    Vắng Bé Ba, trong nhà im ắng lạ. Nội ngã bịnh. Ba và tui buồn. Và cả má cũng thấm buồn. Một sáng, lại nghe tiếng gọi cửa. Bé Ba lên. Chị họ nói nhỏ: "Về tới nhà, con nghĩ ra, lo cho Nội mới là trên hết. Mấy chuyện khác đều nhỏ xíu…". Má tui ôm chầm Bé Ba, sụt sịt: "Đừng giận thím hẹp hòi, nghen con!". Tui nghĩ Bé Ba biết một bí mật nào đó làm má tui phải khóc, phải thay đổi suy nghĩ. Đem hỏi Nội, Nội cười: "Bí mật gì. Ai sống có lòng, trước sau rồi cũng được thương".
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Ái @ 13:29 26/07/2010
    Số lượt xem: 360
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    THÔNG TIN VỀ THÀNH VIÊN TRANG RIÊNG